
Ngày xửa ngày xưa, khi thế giới này còn chìm trong hoang sơ, tăm tối. Những bông hoa chưa có nhiều sắc hương như bây giờ. Chúng héo úa, ủ rũ phải dựa vào nhau để tìm hơi ấm. Mọi thứ chìm trong bóng tối, không một tiếng động.
Thời gian trôi qua, các bông hoa chỉ biết hi vọng và chờ đợi một điều kì diệu nào đó sẽ xảy ra đối với chúng, giúp chúng thoát khỏi thực tại buồn bã, khổ đau.
Một ngày nọ, những cánh hoa cảm thấy có một luồng hơi ấm lan tỏa khiến không gian bừng sáng. Thì ra ông Mặt trời đã đến và mang theo những tia nắng ấm áp cùng làn gió xua đi màn đêm đen tối và những giọt xương lạnh giá. Một cuộc sống mới tươi sáng đang mở ra cho muôn loài.
Dưới ánh nắng mặt trời, các loài hoa đua nhau khoe sắc, chim muông ong bướm tìm đến bay rập rờn xung quanh.
Trong muôn ngàn bông hoa rực rỡ, xinh đẹp ấy có một bông hoa tên là hướng dương. Hướng dương cảm kích trước mặt trời đã cho nó sức sống mới. Bông hoa quyết định tự nhuộm mình thành màu vàng sau đó cố gắng vươn lên thật cao hướng về phía mặt trời bỏ qua sự ve vãn của ong bướm, sự mơn trớn của gió mây.
Thế nhưng mặt trời vô tâm không hiểu được tâm ý đó của hướng dương, mặt trờ vẫn vô tư dạo chơi trên bầu trời và mang tình yêu (ánh nắng) đến cho tất cả các loài. Thấy vậy, hoa hướng dương buồn lắm, nó quyết định bứt mình khỏi mặt đất bay lên cao để thổ lộ tình cảm dành cho mặt trời.
Nhưng hoa hướng dương nặng quá lại chẳng có đôi cánh mỏng manh để bay như loài chim, loài bướm. Dù cho hướng dương đã bứt hết những chiếc lá và những cánh hoa, nó vẫn không thể bay lên được. Cuối cùng hướng dương lả đi và gục xuống vì mệt và đau đớn, trên môi nó vẫn còn nở một nụ cười hạnh phúc vì đã hết mình với tình yêu.
Muôn loài chứng kiến hành động dũng cảm của hướng dương, khóc than cho hướng dương. Đến lúc này mặt trời mới đến và lặng người trước tình cảm của loài hoa này.
Kể từ đó, những bông hoa hướng dương luôn vươn mình và hướng về phía có mặt trời. Mặt trời cũng đáp lại bằng cách dành cho nó những tia nắng ấm áp nhất đầu tiên trong một ngày.
