
Ngày xửa ngày xưa, chú gà mái nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp giống hệt như các chú gà trống bây giờ. Một buổi sớm, chị gà mái Mơ khoan khoái vỗ cánh và cất tiếng hát bài hát quen thuộc của họ nhà gà:
“Cục ta cục tác, mào ta đã mọc”.
Mọi con vật và cây cối xung quanh đều quay sang nhìn gà mái Mơ và cùng xuýt xoa:
“Chiếc mào mới xinh xắn làm sao. Trông gà Mơ thật đáng yêu”.
Gà Mơ thích chí, tung tăng đi khắp nơi kiếm mồi. Khi đến gần bể nước gà mái Mơ nghe tiếng khóc ti tỉ. Nó dừng lại ngó xung quanh, chớp chớp đôi mắt và nghiêng tai lắng nghe. Thì ra, có một cây màu đỏ đang khóc. Gà Mơ bỗng bối rối đến bên, khẽ hỏi:
-Bạn làm sao thế ?
Cây rơi hạt nước mắt trong suốt như hạt sương xuống gốc và nức nở bảo:
-Tất cả các cây xung quan đây, cây nào cũng có hoa cả, chỉ có mình tôi là không có hoa thôi.
Vừa nói rứt cây, cây lại bật khóc, nước mắt đua nhau rơi xuống thánh thót. Gà mái Mơ cố gắng an ủi bao nhiêu đi nữa cây cũng không nín. Gà Mơ nghĩ một lúc rồi nó bảo với cây:
-Tôi sẽ tặng cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi nhé.
Cây sung sướng cảm ơn rối rít:
-Có thật không ! Cảm ơn bạn nhé !
Sáng hôm sau mọi người ngạc nhiên khi thấy chiếc mào đẹp đẽ của gà mái Mơ không còn nữa. Ngược lại cái cây bên bể nước thì lại nở một chùm hoa đỏ rực giống y hệt chiếc mào của gà mái Mơ. Cây hoa kể cho mọi người nghe câu chuyện về lòng tốt của gà Mơ.
Từ đó vạn vật gọi cây hoa đó là hoa mào gà. Trên đầu gà mái Mơ ngày nay cũng nhú lên một chiếc mào mới nhỏ xinh tuy không được to đẹp như chiếc mào mà gà mái Mơ đã tặng đi ngày trước.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “Sự tích hoa mào gà”