
Ngày xửa ngày xưa có hai chị em nhà nọ mồ côi cả cha lần mẹ từ nhỏ. Họ được một người đàn ông hát xẩm nhận nuôi. Cha nuôi rất mực thương yêu hai chị em và thường dạy họ múa hát. Hai chị em rất yêu thương nhau. Khi người em bị ốm, người chị đã đốt chiếc nhẫn của mình để lấy tro cứu sống em gái.
Hai chị em càng lớn càng xinh đẹp, nết na, nổi tiếng khắp vùng. Một tên công tử nhà giàu nhưng độc ác đã nghe được lời đồn về hai chị em. Hắn âm mưu sẽ bắt cóc cả hai về làm vợ để hầu hạ hắn.
Một ngày nọ, người cha nuôi có việc phải đi xa để hai cô con gái ở nhà. Ông hứa rằng khi trở về sẽ mua tặng cho hai cô mỗi người một đôi hài thật đẹp. Cô chị dặn cha là mình thích đôi hài màu trắng có thêu chỉ vàng ở giữa, cô em thì thích đôi hài màu hồng cũng có thêu chỉ vàng ở giữa.
Nhân lúc người hát xẩm vừa ra khỏi nhà, tên công tử nọ mang theo người hầu đến bắt cô chị đưa về nhà của hắn. Vì muốn giữ gìn tiết hạnh nên cô chị đã tự vẫn. Cô gieo mình xuống hồ nước. Người em gái khi hay tin dữ về chị cũng gieo mình xuống hồ đi theo chị.
Khi người cha trở về không thấy các con đâu, Ông đi tìm thì ngửi thấy có một mùi hương rất thơm dễ chịu, ngan ngát từ dưới hồ nước. Khi ông nhìn xuống thì thấy có những bông hoa màu trắng và hồng, cánh mỏng xếp chồng lên nhau, ở giữa có nhụy màu vàng.
Người cha tôi nghiệp thấy vậy liền nghĩ ngay đến các con, bật khóc tiếc thương. Hai cô con gái liền từ dưới hồ hiện lên đem chuyện kể cho cha nuôi nghe từ đầu đến cuối. Rằng sau khi gieo mình xuống hồ họ may mắn được bà chúa của hồ này cứu sống. Bà chúa hồ cảm động trước tấm lòng trong sáng, đẹp đẽ, thương yêu nhau của hai chị em nên muốn giữ lại để bầu bạn. Nhưng chị thương nhớ người cha nuôi còn ở một mình trên trốn nhân gian nên hai chị em đã xin được quay trở về.
Bà chúa hồ đành phải chấp nhận để hai cô gái trở về. Bà cũng đã tạo ra loài hoa có hai màu trắng và hồng tượng trưng cho hai cô gái đức hạnh, hiếu nghĩa. Loài hoa đó chính là hoa sen ngày nay.
