sự tích các loài hoa

Sự tích hoa hồng

e06920c0ef719618d1ce29f643421f3c

Ngày xửa ngày xưa, có một vương quốc nọ sau một thời gian dài chiến tranh liên miên, hiện tại đang có cuộc sống rất thanh bình và yên vui. Vị anh hùng chỉ huy vương quốc chiến đấu được nhân dân tôn lên làm vua.

Sau nhiều năm vất vả đấu tranh, khi được độc lập tự do, cả vị vua lẫn người dân đều chỉ lo hưởng thụ, sống vì bản thân. Vị vua bỏ bê việc cai trị, không chăm lo đến đời sống của người dân, thậm chí còn để cho đám bầy tôi thôn tính quyền lực, nắm lấy quyền trị vì vương quốc.

Vì muốn lấy lòng nhà vua, bọn quan tham đã lựa chọn một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vời để làm vợ nhà vua. Bọn chúng hi vọng nhà vua sẽ vì mải mê vui thú bên người đẹp mà lãng quên việc triều chính. Nhưng sau khi trở thành hoàng hậu, cô gái hết lời khuyên răn chồng nên chỉnh đốn lại triều chính và chăm lo cho đời sống dân chúng. Bọn tham quan vô cùng căm ghét nàng, nhưng không thể làm gì được.

Hoàng hậu mang thai rồi hạ sinh ra một đứa bé kháu khỉnh đáng yêu. Nhưng cơ thể đứa bé lại trong suốt như pha lê đến độ nhìn thấy được cả tim, đường gân và mạch máu. Nhân cơ hội đó, bọn tham quan liền phao tin hoàng hậu là phù thủy đi khắp nơi.

Trước áp lực từ nhiều phía, nhà vua đã phế truất hoàng hậu và đuổi hai mẹ con nàng khỏi lâu đài. Hoàng hậu và đứa bé đi đến đâu cũng bị mắng chửi và xua đuổi thậm chí đánh đập. Vì bị quá nhiều vết thương khi che chở bảo vệ cho đứa con, nên nàng kiệt sức dần và chết đi tại khu rừng rậm rạp.

Mẹ chết, đứa bé khát sữa nên khóc lóc thảm thiết. Tiếng khóc của nó thảm thiết đến nỗi khiến Thượng đế phải ngó xuống. Sau khi biết được sự tỉnh, Thượng đế nổi giận vì sự tàn ác của người dân vương quốc nọ. Ngài đã sai thiên sứ xuống chăm sóc cho đứa bé, đồng thời khiến toàn bộ người dân ở vương quốc nọ mọc gai đầy người để họ không thể gần gũi nhau cho đến khi họ biết thương yêu nhau.

Khi nghe được tin vương quốc nọ đã yếu thế, một vương quốc khác quyết định đem quân xâm lược. Khi giặc đến, ai cũng chỉ lo an toàn cho thân mình mà trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua dù đã già vẫn phải tự mình dẫn quân ra đuổi giặc. Do quân địch quá mạnh, nhà vua thua trận, trở về kinh thành thì hay tin đám quan tham đã đầu hàng dâng thành cho địch. Ông ta dẫn tàn quân cố gắng lấy lại thành nhưng cuối cùng lại bị một mũi tên có tẩm độc bắn chúng. Nhà vua cùng những người trung thành chạy trốn vào rừng sâu.

Đến bây giờ, khi đã mất hết tất cả. Nhà vua mới thấy hối hận vì đã không nghe lời khuyên của hoàng hậu ngày xưa. Do quân địch đã chiếm được thành nên nhà vua đành phải lập chiến khu tại rừng, ngày đêm luyện tập võ bị chờ ngày rửa hận.

Dưới ách đô hộ khắc nghiệt của quân cướp nước, người dân của vương quốc nọ lại nghe đến vương quốc thần bí xuất hiện trong rừng. Họ tìm cách tìm đến để gia nhập. Họ đã biết tận dụng lớp gai trên cơ thể mình để nhận dạng những kẻ ngoại lai muốn thâm nhập để lấy tin tức. Khi đã có đủ binh hùng tướng mạnh, nhà vua quyết định dành lại quê hương, đuổi bọn xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.

Nhưng không may, trong trận chiến đấu cuối cùng nhà vua bị thương. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:

“Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt !…”

Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Nhà vua hạ kệnh mở cổng thành. Người thầy thuốc bước vào trên người anh ta mặc tấm vải thô che kín từ đầu đến chân. Khi đến gần giường bệnh nghe nhà vua gọi con trong cơn mê sảng, người thầy thuốc rơi lệ. Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm ông ta thức tỉnh và mở mắt. Người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống và nói rằng:

“Thưa phụ hoàng, con đây !”.

Rồi người thầy thuốc hất tấm vải che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê. Hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu và thật đau. Máu chàng đã chảy ra, thấm lên thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống.

Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói:

“Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau”.

Rồi cứ thế, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một. Từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang. Từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường. Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:

“Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi”.

Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng:

“Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy”.

Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng:

“Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó…”

Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, toàn dân trong thành đã đưa thi thể của chàng đi chôn bên cạnh khu rừng nọ. Khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ.

Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng.

Ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương.

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.